Anphabe

Connecting opportunities
hZWYmpZokWmWmZKExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmWJrUr98qKellJ--oJvSpZbWnaeg0dPXytrJvrPJntaFxd3bz9PHlXbJpc-h1Fhr2XKcb1qe26OXp52oo1p0pZ9hYmqFqJ-Vqailx3-f0ptZn6tuZpyH1MLWxc_ZhmvCc5Sd3eDh

MarketPlace

"Thần nông" có thể ước?

Answer hZWYmpZokWmWmZKExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hycKBXpaiZrKmhqKCHa6RqnHJYl6OnnNaslc2UWZ-rbmSch5WUlZaEoddqmXOGxMXX09iQnspToZugZmvjtQ..
nkn thanh's picture
1323107427

Đến “Thần Nông” cũng ước!
Người ta đi cấy lấy công
Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề…
Cái nghề đằng đẵng bao năm
Mà nay ruộng lúa bị băm bị vằm
Tôi viết thay người và khóc cùng người
Nơi đất mẹ từ thuở xưa chiều chuộng
Những thửa ruộng béo ú một màu xanh
Đâu những ngày nhanh tay người gặt hái
Triệu nụ cười khi ăm áp lúa đầy kho
Thế mà nay gầy xanh vì đất mẹ
Ruộng lúa chín thay bằng khu công nghiệp
Cánh cò bay mải miết tìm lỗ golf
Đâu nữa rồi những con người cầm cuốc
Bởi ông quy bà hoạch đã bốc hơi cánh đồng!
Ai đã từng một lần đọc tác phẩm “Đôi Mắt” nhà văn Nam Cao mới có thể hiểu được thêm giá trị của người nông dân và nghề nông như thế nào. Người có học hay gọi họ là chiến sĩ an ninh lương thực hoặc từ thời xưa được phong cho 2 chữ là “Thần Nông”… Nói hơi quá nếu thiếu nông dân dạ dày của xã hội chẳng phải sẽ loạn hết cả!
Tôi nhớ những ngày sáng sớm tinh mơ khi mặt trời còn đang ngái ngủ, lấp ló trong chăn “mây”, gà còn chưa kịp cất tiếng gáy thì nông dân đã lục đục dậy hết rồi. Ngày lại ngày các “thần nông” đi đồng đơn giản lắm chỉ cần cái cầy, con trâu ngoe nguẩy đuôi, phà vài hơi thuốc lào ăn vội mấy miếng cơm nắm là lên đường tới “bờ sôi ruộng mật”. Tiếng gọi nhau í ới, âm thanh của xẻng của quốc, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt lấm tấm bùn đất như báo hiệu một mùa rộn ràng bội thu. Rồi những lần rong ruổi theo đoàn tàu chạy dọc tuyến bắc nam hay vài dịp ngồi trên máy bay từ trên cao nhìn xuống: ôi những thửa ruộng mịn màng bậc thang nối tới chân trời, ngỡ ngàng những mảng màu vàng của lúa tràn ngập khắp nẻo quê hương, bát ngát màu xanh của rừng cây hoa trái… Đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên cảm giác trong trẻo ấy và đến bây giờ cảm giác đó đã mất dần vì màu của đất đã khác xưa mất rồi…
Tạo hóa đã trao quyền năng cũng như trí tuệ cho loài người để sắp xếp lại trật tự và làm thay đổi hành tinh này từ thuở sơ khai nhưng dường như tới thời điểm này Người đã sai khi trái đất đang dần dần bị tàn phá và chìm nghỉm bởi chính bàn tay con người: khu công nghiệp, đô thị mọc lên như nấm, từ đất màu mỡ trở nên ô nhiễm vô cùng, môi trường bị tàn phá nặng nề, nạn chặt phá rừng khai thác tài nguyên thiên nhiên bừa bãi, ...
Hồi nọ có đợt mấy ông chủ đầu tư, ông quan đất ghé về làng chẳng hiểu người ta vẽ vời kiểu gì mà đất ruộng bốc hơi đi đâu mất thay vào đó là dự án sân golf này khu công nghiệp kia. Thế là không ai bảo ai đất trồng trọt bị bán rẻ và bán sạch cả, đến con trâu là đầu cơ nghiệp cũng bán nốt cho mấy anh nhà hàng làm đặc sản…
Nghĩ cũng thấy khiếp sao bây giờ con người ta háu và sành ăn quá, hết ăn chim trời cá biển rồi con gì động đậy cựa quậy là người ta cũng đều dùng được. Nhưng cũng may mà họ chưa chê hạt gạo, rầu một nỗi gạo bây giờ khác hạt gạo ngày xưa. Nào là gạo thái lan, gạo bên tàu, gạo kém chất lượng, gạo giả cứ nhan nhản ra đó. Chỉ khổ mấy người thành thị mua phải giá cao, dùng loại kém chất lượng chứ nông dân tuy nghèo bữa cơm dù đạm bạc nhưng được cái gạo ra gạo, hạt nào hạt nấy cứ béo trắng và căng mọng lắm.
Và từ cái ngày ông quy bà hoạch xào xáo lại “bờ sôi ruộng mật” của nông dân mà chuyện mếu máo xảy ra nhan nhản. Lúc đầu người làng được người ta rủ rì đền bù nên cũng phải xuôi đành sắm sửa xe nọ xe kia, xây nhà xây cửa khang trang lắm. Ở nhà mới được một thời gian lại thấy lạnh lẽo và mù mờ quá. Bán đất rồi chẳng lẽ lại đầu tư bất động sản, chứng khoán hay là vàng. Nông dân họ biết đâu mà lần mấy cái môn cao siêu như thế. Các cụ xưa từng phán: nhàn vi cư bất thiện nên thanh niên trai tráng trong làng thằng thì cờ bạc, con thì đú đởn lên thành phố mang tiếng là làm ăn…, đứa thì tụ tập tệ nạn xã hội náo loạn cả một vùng. Chẳng biết rồi tương lai tụi trẻ sẽ đi về đâu?
Có câu mất đi rồi mới thấy thèm và giờ người ta thèm được nếm mùi hương của lúa ngào ngạt ấy vậy có được đâu. Thời này cái mùi nó thành ra mùi lẩu vì ruộng một bên và khu công nghiệp một bên. Gần bùn thì ắt hôi tanh mùi bùn. Sông ngòi, nguồn nước bị ô nhiễm trầm trọng nước tưới ruộng, mương đen kịt lấy đâu ra thực phẩm tốt.
Rồi đến lúc người thành phố hỏi nhau không hiểu nông dân bây giờ trồng lúa, trồng rau, nuôi gia súc gia cầm với nguyên liệu bằng vàng ròng, bằng cao lương mỹ vị gì mà sao giá cả lại đắt đến như vậy. Có khi lợn, gà… được cho ăn bằng gạo tám thơm, được nuôi dưỡng tại chuồng trại theo tiêu chuẩn khách sạn 5 sao hay thế nào mà bán ra thị trường giá lại trên trời thế. Xin thưa giá cả như vậy là do xuất hiện rất nhiều các khâu trung gian nên hàng hóa từ nông thôn tới tay người tiêu dùng mới đội lên gấp bội, nông dân nghèo vẫn hoàn nghèo mà thôi. Thêm nữa đất nông nghiệp bị thu hẹp để phục vụ mấy ông chơi golf, để dành đất cho khu công nghiệp trồng cỏ thả bò…
Nhân tiện nói tới mấy trò chơi của các ông lắm của nhiều tiền nông dân nghe đâu nó được du nhập từ các nước phương tây thì phải. Cái bộ môn golf này có khi nên áp dụng khẩu hiệu mọi người chỉ vì vài người mới đúng. Thiết nghĩ học gì thì học, chơi gì thì chơi cũng cần phải sàng lọc sao cho phù hợp với dân mình chứ bắt chước đua đòi theo người ta mà gây hại cho dân chẳng lẽ họ không động lòng trắc ẩn. Thư giãn không thiếu gì cách đơn cử như mới đây hát xoan Phú Thọ chính thức được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp rồi nông dân chúng tôi giải trí bằng những buổi chiều quan họ bắc ninh, tối về hát xẩm ê a ca trù! Dân gian và thi vị lắm chứ!
Tới đây “Thần nông “ giờ cũng cần phải ước: nếu như quen biết mà xin được đất làm dự án sẽ xin lại các khu công nghiệp trống trơn, các sân golf thừa thãi, những khu đô thị tan hoang chẳng người ở để đem về rắc hạt, rải lại màu vàng của lúa chín trả lại cho đất sự màu mỡ muôn đời. Và chẳng lẽ người nông dân lại xin mở dịch vụ kinh doanh nhà nông giữa lòng thành phố phồn hoa để ai nhớ quê, khao khát ruộng vườn ao cá thì ghé vào, thả hồn cùng hương đồng gió nội, tìm lại mùi vị quê xưa…

Tác giả : Blankenbaker Thi Mỹ - thànhNKN

Answer hZWYmpZokWmWmZKExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUr98qKellJ--oJ_Tj6PNo5mMrs7PxrDF3N-wn8KdpcbWzNPUU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWVtb1qlm9CVcpPXoaWgfYeArlVx12ptnlqkkdTG0dSGn8Ogl2rcrJ6Uk52Gy5-pz6XfkdqvoMtan6hycKBXpaiZrKmhqKCHa6RqnHJYl6OnnNaslc2UWZ-rbmSch5WUlZaEoddqmXOGxMXX09iQnspToZugZmvjtQ..

Have something to sell?

Join Anphabe for free to advertise your products/services and meet your next clients.

Answers

    There are no answers to this question yet.
hZWYmpZokWmWmZKExaBkb-GkoGOYcFLJpMWoq4DHo5ifmatXc6xsmGVrUqeqq6KWn4_QoqrNlqDHmaiZ0dPDxMnS1svWjK2a3tyu0sXKU3DZa55siJyl1JvYnqemiHCnbWZsb1qcodqepYXRqpuTmYGi1pyczZOY2KGjnoSg15uanoTWxaLCpteFncSelmuw464.
Lazy Load...